Sunday, September 13, 2020

Bạc đầu - Bản di chúc viết chưa thành - Bao giờ - Bến con người - Bên kia bờ sinh tử - Biệt - Buồn nghe tiếng gọi hai đầu tử sinh - Buồn như trăng nhớ ai

 BẠC ĐẦU

Dẫu đốt thêm dăm ba ngọn nến
Cũng không soi rõ bóng tình em
Tôi ngồi đếm những vì sao lạc
Ngẫm đời mình bao nỗi truân chuyên

Dẫu xuôi ngược bờ cùng bãi tận
Cũng không về đến bến tình em
Quanh quẩn những ga đời lận đận
Người quá vô tâm kẻ tội tình

Dẫu biết hiên đời không chỗ trú
Ai về cởi áo che tình nhau
Tình trăm năm tình hoài giông bão
Chỉ nhớ nhung thôi cũng bạc đầu.
Lê Văn Trung

BẢN DI CHÚC VIẾT CHƯA THÀNH

Anh sẽ chạy một vòng quanh trái đất
Vào một ngày dài nhất của đời anh
Mỗi nơi anh qua xin gởi lại mảnh đời mình
Trên đá trăm năm trên đồi thiên cổ
 
Trên sóng xôn xao một trời giông bão
Trong gió oan khiên thổi bạc hồn người
Anh gởi lại từng giọt máu hồng tươi
Từng mảnh vụn thịt xương anh tàn rụi
 
Từng sợi tóc rơi buồn không vọng lại
Lời bi thương chạm vỡ nỗi đau này
Chảy suốt con đường hệ lụy trần ai
Anh gởi lại trên từng viên sỏi nhỏ
 
Giọt nước mắt xé đau hồn cây cỏ
Của lối anh qua của nẽo em về
Của một thiên thu là một sát na
Anh chẳng kịp một vòng quanh bản ngã
 
Hồn chẳng kịp theo một hồi Bát Nhã
Anh rơi vào hố thẳm cõi người ta
Những tai ương đổ ập xuống không ngờ
Em xa hút vẳng lời kinh cứu rỗi.
 
Tiếng chuông nguyện vang thầm trong bóng tối
Anh chạy hoài không hết một vòng quanh
Hết một ngày dài nhất của đời anh
Vẫn đau đáu gởi chút phần xương thịt
 
Vẫn thao thức ở trong lòng mộ huyệt
Đi chưa qua chưa cạn cuộc vuông tròn
Trả chưa xong chưa vẹn nghĩa sinh tồn
Anh cố chạy một vòng quanh trái đất
 
Đến lúc xuôi tay đến hồi kiệt sức
Vẫn mong rồi sẽ đến cuối bờ tây
Vẫn mong sao cả xác lẫn hồn này
Dẫu cát bụi gởi lại người nguyên vẹn 
Lê Văn Trung

BAO GIỜ

Bao giờ gặp lại những người bạn
Dăm đứa quàng vai rong phố chơi
Thăm cô chủ quán café cũ
Có xót tình xưa lòng ngậm ngùi

Bao giờ em đến xanh màu áo
Nhuộm biếc hồn tôi màu gió thu
Hỏi nắng còn thơm hồn con gái
Có buồn mây trắng đã tan mau

Bao giờ neo đậu đời xuôi ngược
Bến cũ người xưa về gọi đò
Lau trắng bờ xa em như lụa
Lòng em còn trắng tuổi ngây thơ

Bao giờ tôi thấy tôi về giữa
Phố của ngày xanh tóc tỏa hương
Phố của rêu phong hồn cổ tích
Tình có còn thơm mùi ngọc lan

Bao giờ ta trở về quê ngoại
Em lên đồi mua tím cả chiều
Cây khế rụng bông từ năm ngoái
Còn vương nỗi nhớ nỗi đìu hiu

Ôi những người yêu quí xa xưa
Hun hút ngày trôi mỏi đợi chờ
Có kẻ ngồi buồn nơi quán vắng
Uống hoài ly rượu cháy trang thơ.

Lê Văn Trung (http://vietvanmoi.fr/index1.5858.html)


Bến Con Người

Em có thấy bên kia bờ ảo vọng
Một bóng thuyền nằm đợi mấy mùa trăng
Từng con sóng vỗ về từng con sóng
Nhắc nhau lời thệ ước với trăm năm


Em có thấy mây chiều trôi rất chậm
Như níu từng sợi nắng úa hoàng hôn
Từng cơn gió thổi buồn từng cơn gió
Thổi đìu hiu qua sậy bãi lau cồn


Em có thấy cánh chim rừng bay mỏi
Đôi cánh chùng như lá rụng vào thu
Từng chiếc lá là từng câu nhắn gửi
Gửi về đâu trong vạn nẻo xa mù


Em có thấy
Có bao giờ em thấy
Tôi trôi hoài như chẳng thể ngừng trôi
Tôi trôi mãi biết bao giờ ngừng lại
Chừng trăm năm chưa cập Bến Con Người.

Lê Văn Trung


BÊN KIA BỜ SINH TỬ
Kính viếng thi sĩ Hoài Khanh

Đi là tiếp những chặng đường dang dở
Là trở về hội ngộ dưới trăng sao
Nơi cát bụi cũng vàng lên rực rỡ
Là thiên thu run rẫy mộng ban đầu

Đi là mở những chân trời đã khép
Là rạng ngời cháy rực bóng hư vô
Là đối mặt với lũy thành hủy diệt
Cho trần gian lồng lộng một hồn thơ.
Lê Văn Trung

BIỆT


Ta đi có lẽ không về nữa
Về làm chi quê quán mịt mùng
Mẹ cha chắc đã tan thành đất
Đất ở đâu cũng lạnh vô cùng

Đất ở đâu cũng màu luân lạc

Và nỗi buồn trải quạnh như sương
Ta đi có lẽ không về nữa
Về làm chi bến mịt sông mù

Em giờ chắc đã thành góa phụ
Xương trắng cồn hoang đêm chó tru

Hồn ai xiêu lạc đền rêu cũ
Cũng đành nén lệ khóc thiên thu

Ta đi là biệt đời nhau nhé
Em có lên ngàn ngóng bốn phương

Đã biết trăm năm tình hóa đá
Thì mong chi giọt lệ tương phùng

Đã biết ta trăm đường muôn ngả

Không chốn nào là chốn dung thân
Thôi cứ xem như ta chẳng về
Xem như đời chỉ tạm ngang qua

Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lòng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ

Thôi xem như chưa hề có nhau
Hai ta là hai cõi chiêm bao
Em và ta là hai chiếc lá
Chiếc rơi triền thấp chiếc đồi cao

Giông bão thổi tung ngàn số phận

Lạc nhau từ giấc mộng ban đầu
Về làm chi thôi về làm chi
Thà cứ như người không bản quán

Không họ hàng không cả tông chi
Đời ở đâu cũng đời nhiều loạn
Ta ở đâu nào có hơn gì
Người ở đâu cũng người xa lạ

Thôi về chi rào chắn giậu che
Thôi về làm chi đừng hỏi nữa
Gươm cuồng tay mỏi chí tàn suy
Đốt đuốc mà soi lòng nhân thế

Đất trời là một khối vô tri
Qua bao vong diệt cùng dâu bể
Trái tim người là nấm mộ đây
Đôi mắt đã mù khô cả lệ

Thì rót làm sao chén rượu đầy
Về làm chi về làm chi hỡi
Ngươi phương mù áo rách tang thương
Ta nghe ngươi hát lời vinh Thánh

Mà buồn hơn khúc hát đoạn trường
Ta thấy ngươi ngồi ôm tượng Chúa

Mà như ôm cả thế gian buồn
Thôi về làm chi về làm chi

Ngươi và ta hai kẻ sau cùng
Cứ đi cho hết vòng luân chuyển
Mà ngắm nhân gian đã loạn cuồng
Trái tim người chứa toàn sâu bọ


Rắn rít trườn lên cuôn chặt hồn
Ta đi có lẽ không về nữa
Gặp ngươi nơi góc biển chân trời
Tình như phù vân không hò hẹn

Lòng như sương khói chẳng buồn vui
Ta chỉ thương ngươi còn vọng tưởng
Một trần gian quá đổi ngậm ngùi
Ta chỉ thương ta còn ngất ngưỡng
Đi- về hai nẻo vẫn chưa nguôi.

                            Lê Văn Trung

BUỒN NGHE TIẾNG GỌI
HAI ĐẦU TỬ SINH
 
Ta là bến
Người là thuyền
Thuyền trôi theo cuộc nợ duyên khuyết tròn
Mù xa lau lách bãi cồn
Lao xao sóng vổ
Mỏi mòn bến khuya
Cầu xưa gãy nhịp
Chia lìa
Nguồn cao thác đổ
Cuối bờ ghềnh sâu
Sân ga
Và những con tàu
Nghìn xưa hú vọng
Nghìn sau biệt mù
Con đường
Và những chuyến xe
Vết lăn
Đá sỏi
Còn se sắt chờ
Ta về đâu?
Người về đâu?
Buồn nghe tiếng gọi
Hai đầu
Tử
Sinh

Lê Văn Trung 2023

BUỒN NHƯ TRĂNG NHỚ AI

* Thơ phương tấn


Thuyền chờn vờn xa bến
như ai chia tay ai
bóng trăng khuya hiu hắt
buồn như trăng nhớ ai.

Hai hàng cây ve vẫy
ai giã từ ai đây
con phố rêu đứng đấy
buồn như phố đợi ai.

Tôi cứ như cỏ khô
em cứ như ngọn lửa
cháy theo dòng gió ngược
thổi từ thuở yêu em.

Em là con chim trời
vút bay vào cõi phúc
tôi con chim côi cút
bay ngẩn ngơ bên đời.
Lê Văn Trung








Saturday, September 12, 2020

Rong chơi - Ru - Rượu giang hồ

 RONG CHƠI
Long lanh đi nhé hạt sương
Chiều tan sớm đọng vô-thường có-không
Tỏa hương đi nhé nụ hồng
Đông tàn xuân nở tồn vong đạo trời
Rong chơi đi nhé mây ơi
Trùng khơi sóng vổ lưng đồi gió reo
Nở vào nhau đóa vô ưu
Ta về ngồi giữa lưng đồi chờ trăng.
Lê Văn Trung

RU
Ngủ đi tôi
Ngủ đi thôi
Đêm sâu hun hút
Đêm dài mênh mang
Thắp chưa tàn một nén nhang
Tôi cầu xin chút bình an cuối cùng
Ngủ đi em
Mộng rất hiền
Ngủ đi
Ngủ suốt tận miền lãng quên
Ngủ đi tôi
Ngủ đi em
Vòng tay Nhật Nguyệt ôm quanh cõi người.
24. 08. 20
Văn Trung

RƯỢU GIANG HỒ
Đêm nay ta mời ngươi ly rượu
Ngày mai đâu hẹn được tương phùng
Thời chiến quốc mong gì sum họp
Gặp nhau đây có rượu ta mừng
 
Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Áo phong trần lau bụi đường xa
Đời loạn lạc sá gì dâu biển
Ngươi giang hồ, ta kẻ không nhà
 
Bắt chước người xưa ngồi giữa chợ(*)
Uống cùng ta, tên tửu đồ gàn
Ngâm thơ chính khí mà nước mắt
Như dòng máu ứa hờn căm căm
 
Ta có buồn đâu, đời bạc thếch
Ta có say đâu, rượu đắng cay
Thiếu mẹ, vắng cha, còn có bạn
Đời dạy ta có ngục tù đày
 
Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Ly rượu mừng ngươi đã gặp ta
Rũ áo giang hồ say đi nhé
Rượu là cơm, quán chợ là nhà
 
Hãy uống cùng ta cho có bạn
Gặp đây hồ dễ hẹn ngày mai
Ngày mai ta biết về đâu chứ
Ta biết về đâu, gió bụi này?
 
Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Ly rượu buồn ta sắp chia tay
Đời dạy ta đừng bao giờ khóc
Cuộc sống là một thoáng mây bay
 
Đời dạy ta từng ngày cô độc
Mỗi con người là một lưỡi dao
Làm đao phủ với mình trọn kiếp
Chém đời mình những nhát thật đau
 
Hãy nốc cạn một ly này nữa
Ly rượu buồn đọng giữa tim ta
Ly rượu từ ba mươi năm trước
Uống đi rồi ta sẽ chia xa
 
Đêm nay ta mời ngươi uống rượu
Uống thật say, hãy uống thật say
Có nghĩa gì đâu, thời chiến quốc
Đời ta còn, mất, có ai hay
 
Thôi chia tay, giả từ nhau nhé
Ngươi giang hồ, ta kẻ không nhà
Gặp nhau uống cạn vài ly rượu
Nghĩa gì, đời dẫu có quên ta.

Lê Văn Trung
(Tuần báo KHỞI HÀNH-1969)
(*) Ý thơ Nguyễn Bính

Bình thơ: Lê Văn Trung Cát Bụi Phận Người - Như Không

 LÊ VĂN TRUNG : CÁT BỤI PHẬN NGƯỜI

-Như Không-

…Ngồi uống rượu một mình đọc thơ anh vừa tặng. Lúc đó đâu khoảng 11 giờ đêm. Không nhớ đã đọc bài gì nhưng không kìm được, tôi điện cho anh. Lòng cứ thấp thỏm sợ phiền anh vì cũng đã khuya. Chỉ muốn tham khảo ý kiến anh về tựa đề cho bài viết vì càng đọc càng thấy khó, không biết phải nói về anh như thế nào. Thơ có thể rất trừu tượng nhưng thật ra thơ cũng chính là máu huyết, là tinh túy của người viết. Một cảm xúc không thật, một nội tâm không …lắm nỗi “đa đoan" thì thơ cứ nhàn nhạt, vô hồn, bài nào cũng như bài nào. Viết về Lê theo cảm nhận của mình thực không dễ. Thơ anh không có những “trọng tâm" như tình yêu trong thơ Hoàng Lộc. Khác với một Thiếu Khanh chừng mực, câu chữ trang nhã và đằm thắm, cũng không bạt mạng, bất cần kiểu Hồ Chí Bửu hay phảng phất hảo hán như Hạ Quốc Huy. Thơ anh cũng không mang nét phóng khoáng, không còn “nệ" từ ,“nệ" vần như thơ Luân Hoán. “Kiếm chiêu" khác với “kiếm ý", Luân Hoán làm thơ như một cao thủ còn luyến tiếc chút gió bụi giang hồ nên trở lại sân chơi xưa với phong cách rất ung dung. Theo tôi, có lẽ nhà thơ Lê văn Trung gần với Nguyễn Bắc Sơn nhất, anh nhìn thấy, cảm nhận và chiêm nghiệm một cách nhẫn nại và chịu đựng theo cách của anh:
“Đôi khi muốn lột trần truồng
Đời anh
Để tự mình nhìn thấy
Tận đáy
Hư không
Để tự mình nhìn thấy
Một chấm sáng mong manh
Để nhận ra
Điều không thể nhận ra
Nếu còn che đậy
Cái vỏ ảo tưởng của kiếp người
Bé nhỏ
……………………………….
Hỡi ơi da thịt của chiều
Chút hương sắc cũ còn heo hắt về
(Bi khúc – LVT)
Câu thơ "Cái vỏ ảo tưởng của kiếp người...". làm tôi có cảm giác Lê dị ứng với những vòng nguyệt quế các loại các thứ dù thật hay giả. Tôi hình dung một Lê trầm lặng, im lìm chịu đựng những nỗi đời của riêng mình và sẽ cười, sẽ nói rất qua loa khi có người hỏi han. Anh lặng lẽ với mình và với đời. Nhưng trong anh vẫn âm thầm những nhu cầu như bất cứ một người nào khác, nhu cầu được chấp nhận và chia sẻ với những tâm hồn đồng điệu:

“Xa nhau nhỡ một câu chào
Mai sau ta biết tìm đâu dấu người
Chút hương đọng lại bên đời
Vàng phai bóng nguyệt tận trời u mê"

Những truân chuyên trong cuộc sống đẩy anh đi xa. Một ngày về thăm bạn cũ, anh bàng hoàng nhận ra biết bao nhiêu nước đã chảy qua cầu từ ngày xa xứ:

“ Rồi biệt hơn mười năm trở lại
Cây quít ngày xưa cao quá đầu
Bạn ta giờ đã già hơn trước
Mưa nắng thời gian tóc đổi màu
Bạn vẫn nhìn ta cười kiêu bạc
Áo cơm dày dạn cuộc phong trần
………………………………
Giã bạn ta đi lòng nhủ thầm
Mai sau biết có một lần thăm (?)
Chắc gì gặp lại - đời tro bụi
Ai lót cho ai một chỗ nằm.
( Gặp bạn- tặng Hạ Đình Thao-Thơ L.V.T. )

Câu thơ cuối bùi ngùi quá đỗi. Ai đi trước ai, ai “lót chỗ nằm" cho ai làm sao mà biết được! Tuổi đời và cái lẽ vô thường trong cuộc sống làm Lê độ lượng hơn. Anh không đòi hỏi gì nhiều nơi người khác. Với anh đó là một thái độ, một cung cách sống. Đòi hỏi mà làm gì, mà làm sao đòi hỏi được khi mà những kỳ vọng trong đời anh đã va chạm quá nhiều với những vô chừng trong lòng người? Thế nên lòng mong mỏi của anh nơi người khác bỗng dưng khiêm tốn một cách đáng thương nhưng cũng chính sự khiêm tốn đó thể hiện được cái “ngộ" của anh, thể hiện sự độ lượng nơi anh với cuộc đời:

“Em đến cùng ta cho có bạn
Để rót dùm nhau ly rượu buồn
Dù chẳng thương gì tên mạt vận
Còn hơn hoài phí tuổi thanh xuân
………………………………..
Ta nay rượu chỉ vài chung nhỏ
Tình chỉ dăm câu cũng ấm lòng”
(Những bài thơ tình viết muộn- Thơ L.V.T.)

…Nghe giống như người khách đêm nào ghé lại bến sông Tầm Dương chia sẻ nỗi truân chuyên của đời mình trong tiếng đàn Tỳ Bà với người kỹ nữ. Họ cùng với nhau một đêm trên sông, như những mảnh bèo trôi dạt giữa dòng đời, hợp chỉ để rồi tan:

“Đầy vơi mấy chén thăng trầm
Đục trong mấy chén hợp tan bọt bèo"
(Từ Hải mời rượu Thúy Kiều- Thơ L.V.T.)

Lê cũng như người khách ghé lại một đêm trên thuyền. Giữa dòng nước bạc loang loáng màu trăng trên sông, trong tiếng Tỳ Bà dìu dặt, “bốn dây như khóc như than", họ ghé lại đời nhau, chia nhau chung rượu chỉ một đêm tri kỷ, cái ngày mai mù mịt của một đời trôi nổi chẳng biết về đâu:

“Hãy uống cùng ta cho có bạn
Gặp đây hồ dễ gặp ngày mai
Ngày mai ta biết về đâu nhỉ
Ta biết về đâu gió bụi này ?! “
(Rượu giang hồ- Thơ L.V.T.)

Hình như người nào làm thơ cũng đều có chút duyên với rượu. Tương truyền Lý Bạch lên mười tuổi chưa hề mở miệng nói câu nào. Gia đình lo lắng không biết “thằng nhỏ" có bị câm không. Đến khi được người cha làm quan dẫn lên một chiếc đài cao trong cung điện của Vua mới thình lình buột miệng:

“Nguy lâu cao bách xích
Thủ khả trích tinh thần
Bất cảm cao thanh ngữ
Khủng kinh thiên thượng nhân"
(Lên lầu cao trăm trượng
Vói tay hái được sao
Chỉ sợ nói lớn tiếng
Kinh động tiên trên cao )

Lý Bạch suốt đời say sưa trong thế giới của ông, thế giới của thơ và rượu. Như khá nhiều những người làm thơ hậu sinh hôm nay.

Tôi nghĩ rằng những người làm thơ đều có một nỗi bất hạnh chung trong cái thế giới của mình. Họ quá nhạy cảm với những biến động chung quanh. Sự im lặng nhẫn nại của họ cũng là một cách phản ứng, một thái độ trong cuộc sống. Sự im lặng chín muồi để chắt lọc ra những câu thơ gởi gắm hết nỗi lòng mình. Nhưng một lúc nào đó lại đột nhiên nhận ra nỗi trống vắng trong đời mình:

“ Lòng cứ tưởng kiến tha lâu đầy tổ
Ta một đời tha mãi sợi tình không “
(Những bài thơ tình viết muộn – Thơ L.V.T.)
Lê “tha mãi sợi tình không" của mình cũng như Nguyễn Bắc Sơn “tưởng vậy mà không phải vậy":

“ Vì đàn bà người nào cũng như người nấy
Nên ta bảo mình thôi hãy quên em
Nhưng đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy
Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên"
(Mai sau dù có bao giờ - Thơ Nguyễn Bắc Sơn)

Trong khi Nguyễn Bắc Sơn “sặc máu" trong thơ anh với người cha đi làm cách mạng, với ước mơ cõi đời tốt đẹp hơn thì kết quả ngược lại:

“Bố tôi ước mơ làm loài người sung sướng
Nên thế là ông từ giã tuổi Xuân
Cùng bạn bè đi làm Cách Mạng
Ông càng làm Cách Mạng chừng nào
Thì loài người càng thêm sặc máu
……………………………………
Tôi càng ca tụng chừng nào
Thì loài người xấu xa chừng nấy “
(Chuyện hai bố con tôi – Thơ Nguyễn Bắc Sơn)

Thì Lê Văn Trung cũng vậy:

“Cõi tự do- cõi tù đày
Cái vinh cái nhục vơi đầy bể dâu"
(Ta vẫn đợi chờ - Thơ L.V.T.)

Những người làm thơ đều có một hành trình của riêng họ và mỗi người đi theo những cách khác nhau. Tất cả đều khao khát sự toàn thiện, cái đẹp vĩnh cửu trong cuộc đời. Hóa ra đó toàn là những thứ viễn vông xa xỉ:

“Ta đi tìm cái thật gần
Đưa tay chạm cõi phù vân tưởng là
Ta đi tìm cái rất xa
Lời vô âm vọng buồn qua kiếp người"
(Làm sao gặp cái vô cùng – Thơ L.V.T.)

Những người làm thơ suốt đời lận đận với chữ tình. Lê cũng vậy:

“Thơ như chén rượu đời oan nghiệt
Uống mãi mà không cạn nỗi sầu
Ta đi trăm nẻo đường xuôi ngược
Trời đất chưa tàn cuộc bể dâu
Trở lại vườn xưa tìm lối cũ
Thềm rêu mờ nhạt dấu chân người
Sau hè cây khế hoa tàn rũ
Rụng tím như còn thương nhớ ai"
(Tứ tuyệt- L.V.T.)
Nghe phảng phất câu thơ cổ:

“Cử bôi tiêu sầu sầu miên sầu"

mà cũng phảng phất như ngày Kim Trọng về lại chốn cũ để tìm lại người yêu dấu xưa:

“Đầy vườn cỏ mọc lau thưa
Song trăng quạnh quẽ vách mưa rã rời
Trước sau nào thấy bóng người..."
(Kiều- Nguyễn Du)

Trong cuộc đời rất dài mà rất ngắn này, số phận mỗi người mỗi khác. Những người làm thơ,trong đó có Lê cũng chung một mẫu số: Họ tin nơi cái đẹp vẫn còn đâu đó trong lòng người. Những đảo điên thời cuộc hiện nay, vào thời điểm mà sự gian trá làm đảo lộn tùng phèo mọi thứ thì trong Lê vẫn leo lét một niềm tin nhân hậu và thánh thiện:

“Em lẩn khuất khắp thiên đường địa ngục
Ta buồn tênh ngồi đợi giữa trần gian
Cành hoa chết trên tay người buổi ấy
Vẫn còn nguyên dòng lệ ấm vô cùng…”
(Tưởng niệm- L.V.T.)

Dẫu thiên đường hay địa ngục, dẫu “ đóa hoa thạch thảo “ đã chết trong mùa Thu ngày nọ (Thơ Apolinaire) thì “dòng lệ ấm" vẫn còn nguyên với Lê như anh đã tìm thấy trong đời mình.

Tôi có đọc đâu đó có một câu thế này: “Những tác phẩm nghệ thuật chân thực thường có tính kích thích những sáng tạo khác bắt nguồn từ chính tác phẩm nghệ thuật đó". Tôi tin rằng những bài thơ của Lê Văn Trung cùng một số các tác giả khác – tương đối hiếm hoi – hiện nay, vào một ngày nào đó, khi những giá trị chân thực của nghệ thuật được nhìn nhận đúng theo chân giá trị của nó sẽ còn tồn tại lâu dài trong thi ca của chúng ta hiện nay.
Viết tặng nhà thơ Lê Văn Trung như một đồng cảm với những bài thơ và tập thơ mà anh gửi tặng.
Như Không
9/2016.

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...