Sunday, May 10, 2020

Ta về trắng cả hai tay - Tạm gọi là thơ - Tâm vọng - Tàn phai - Thà như mây trắng bay - Thân xác - Trăm năm về giữa - Trăng bạc - Trăng thơ và Hàn Mặc Tử

TA VỀ TRẮNG CẢ HAI TAY
Ta về trắng cả hai tay
Gánh đời nghiệng nặng bờ vai muộn phiền
Ta về trắng cuộc tình duyên
Phố xa lạ phố, người quên, lạ người

Sầu chao nghiêng mái hiên đời
Sầu rơi như chiếc lá bùi ngùi rơi
Ta về tàn cuộc rong chơi
Chuyến tàu muộn
Không còn ai
Ga buồn

Ta về lỡ cuộc trăm năm
Lối xưa vàng úa tím bầm dấu rêu
Nhói lòng buốt một tiếng kêu
Nghe rơi rụng cả bóng chiều đời ta
Lê Văn Trung (Trích Thu Hoang Đường)

TẠM GỌI LÀ THƠ

Ta chân tu, thế mà em

Cứ nghiêng ngữa nọ, cứ triền trở kia
Tay bưng câu kệ ta về
Am khuya tiếng mỏ đầm đìa trần gian

Nỗi tình em lắm đa đoan
Lời kinh ta chảy hai hàng lệ xanh
Ta chân tu, sao nỡ đành
Áo vàng tay nải một mình ngược xuôi

Có không trong chốn luân hồi
Cho ta về cõi con người với em
Lê Văn Trung

TÂM VỌNG
 
Tôi chợt nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Có phải vừa khi mặt trời mọc
Tôi nghe tiếng chim hót

Mặt trời và chim
Tôi không nhìn thấy
Ánh sáng và tiếng hót
Lan tỏa
Âm vang

Trong căn phòng im lắng
Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Sao tâm mở

Làm sao nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Làm sao biết mặt trời mọc
Vừa khi tiếng chim hót

Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Tâm vọng

Tôi bước ra khỏi căn phòng
Một ngàn năm đã trôi qua
Chợt thấy bóng mình trong hạt sương
Nhận ra cội mai đầu ngõ đã già.
                Lê Văn Trung 2005


TÀN PHAI

 đời ru con tiếng thở dài
bao nhiêu năm tháng mòn vai mẹ già
 Bồn ơi nỗi chia xa
lòng đi trăm ngả tình cha mỏi mòn
 quán nghèo xiêu vẹo bên sông
 em còn đâu chuyện đôi dòng đục trong
 mưa Trường Sơn lạnh buốt lòng
 gió Trường Sơn rụng lá vàng vườn xưa

 bầy chim sáo đã bao mùa
 nhớ bông gạo đỏ rừng mua tím chiều
 còn không hỡi người tôi yêu
đêm tàn đông ngọn đèn leo lét chờ

 hai mươi năm cội mai già
 hai mươi năm ngậm ngùi qua lạnh lùng
 1995 (Cát bụi phận người)

THÀ NHƯ MÂY TRẮNG BAY


Cho ta ghé tạm nơi nào đó
Hiên quán ven đường gió hắt hiu
Này cô chủ quán giùm ta với
Lau hộ cho ta lệ của chiều
Thời thế nhiễu nhương anh hùng tận
Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân
Thôi hãy vì nhau mà uống cạn
Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn
Cho ta ngồi tạm dăm ba phút
Rồi đi như chiếc lá bay vèo
Ta tan vào tận miền quên lãng
Ta mục như đời một kiếp rêu
Cho ta mời tạm vài chung rượu
Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu
Xin cùng ta uống cho say khướt
Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu
Thôi ta đi, như vô tình ghé
Quên lãng đất trời, quên lãng nhau
Ta như mây trắng chiều phiêu lãng
Ta đi? Nào biết giạt về đâu.
Lê Văn Trung

Thân Xác
Ngày thắm biếc, ngày thơm như hương mật
Em cài hoa nụ búp nõn xuân thì
Tôi xin trải tình xanh tôi ngà ngọc
Mây rừng thu lướt thướt kéo nhau về

Tôi rôn rã gọi tên mình hối hã
Dậy đi nào gỗ đá đón tin vui
Hỡi tuyệt phẩm của đất trời cao cả
Tượng đài em mầu nhiệm giữa hồn tôi

Xin ướp nhuỵ tình thơm trong ngực biếc
Nở giùm tôi trinh bạch đóa quỳnh hương
Rừng sẽ hát bản tình ca diễm tuyệt
Suối sẽ hòa nhã nhạc dưới trăng sương

Tôi đắm đuối ôm ghì đêm nguyệt nở
Dòng đam mê ngây ngất chảy không cùng
Tôi chết đuối trong vòng tay tạo vật
Linh hồn tôi rực lửa đốt hư không
Lê Văn Trung

TRĂM NĂM VỀ GIỮA
Đêm thức giấc, giọt sương buồn
Rơi lạnh căm giữa nỗi lòng hoang vu
Hỡi em người của nghìn thu
Trăm năm về giữa mịt mù đời tôi.
Lê Văn Trung

TRĂNG BẠC
 


Khi về chợt thấy lòng se quạnh
Hàng xóm chong đèn thức suốt đêm
Tiếng người gọi vói qua hiên vắng
Tiếng gọi mơ hồ nỗi nhớ quên

Ta ngỡ ngàng lay hờ cánh cổng
Hình như đóng kín lòng trăm năm
Màu trăng chảy ướt niềm hoang vắng
Trăng ơi có thức cùng ta chăng?

Hình như nhà vắng – Người đi biệt
Hay chỉ là ta lạc lối về
Hay chỉ là ta thành kẻ lạ
Giữa giấc mê đời đã ngủ mê

Ai vói hỏi buồn bên hàng xóm
Khe cửa còn leo lắt ánh đèn
Ngỡ như thiên hạ mình ta thức
Có kẻ vì đâu mà trắng đêm

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Đã qua
Lòng ai? Lòng viễn khách xa nhà
Khi về tìm lại màu trăng cũ
Trăng vỡ như ngàn hạt lệ sa

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Thế thôi!
Nhà xưa đây! Người bỏ đi rồi
Lòng của ta xưa giờ cũng lạ
Tình của ta xưa giờ phai phôi

Hơn bốn mươi năm cuộc biến thiên
Khi về lạ cả những tình thâm
Tiếng người hỏi vọng bên hàng xóm
Đánh thức trong ta vạn nỗi niềm

Hơn bốn mươi năm, thôi đành vậy
Giấu lời chia biệt, nén niềm đau
Ta ngồi chuyện với vành trăng lạnh
Đã thức cùng ta đến bạc đầu.
Lê Văn Trung 2020

TRĂNG, THƠ VÀ HÀN MẶC TỬ
 
Nằm nghe sóng vổ hoài đêm Gành Ráng
Tôi nhớ Hàn, quằn quại cả trăng sao
Trăng rỉ máu, trăng vàng rơi tơi tả
Máu và trăng và ngất ngất thương đau
Con chim mộng (*) bay mù qua ảo mộng
Rất lạnh lùng rớt một tiếng than van
Con chim mộng (**) bay qua hồn bão động
Máu và thơ nhuộm cả bóng trăng vàng
Ai đã đắp lên mộ Hàn giải lụa
Nhuộm cả màu mắt lệ của Thương Thương
Ai đã thắp một ngọn sầu hư ảo
Da thịt người tê điếng cả mưa sương
Thơ đói khát, thơ rợn ngời máu lệ
Những hồn ma về khóc dưới trăng tàn
Thơ chảy ngược buồng tim nồng thi sỹ
Thơ vỡ tràn, vỡ vụn mộng tan hoang
Nằm nghe sóng vỡ buồn đêm Gành Ráng
Hồn trăng đau vàng úa lòng ni cô
Thân cát bụi đã xương cùng huyết tận
Mà linh hồn tươi rói một mầm thơ.
Lê Văn Trung
Qui Nhơn 18. 4. 18

(*)(**) Mộng Cầm

Xa lạ - Xa Vắng - Xa Vắng Một Mùa Thu – Xin Đừng Đánh Thức Giấc Mơ Của Tôi - Xin đừng quên - Xuân mơ

XA LẠ
Đôi khi dừng lại bên đường
Nhìn thiên hạ giữa phố phường ngược xuôi
Thấy ta lạ lẫm trong người
Thấy tình em cũng xa xôi nghìn trùng.
 Lê Văn Trung


XA VẮNG
Thu về chưa? Sao lòng như sương
Nắng có vàng cho sương tỏa hương
Cho tình phiêu lãng nghìn năm cũ
Cũng nở thiên thu những đóa buồn
Thu không về, sao lòng heo may
Sao xôn xao một nỗi tình hoài
Sao phố buồn im chùng câu hát
Sao mềm bàn chân trên rêu phai
Thu về không? Hẹn đêm chưa tàn
Em về đâu mà ngày chưa sang
Ai buông câu hát ngoài hiên vắng
Hay tiếng sầu tôi vừa thở than
Hay tiếng đàn ai chùng nốt lặng
Hồn thu quạnh quẽ ở phương này
Hay tình em cũng chừng xa vắng
Hay thơ buồn như một cơn say!?
                          (Lê Văn Trung)



XA VẮNG MỘT MÙA THU

(Thơ cho Cõi Lặng Im)

Mùa đã cạn, sen đã tàn, em ạ
Mà màu thu còn biếc cuối chân trời
Gió ru mãi những lời buồn trên lá
Lá chưa vàng từ buổi áo chưa phai

Tôi lặng nghe trái tim mình xa vắng
Như lời Hẹn Hò em hát thuở tình xa
Mùa đã cạn, đã phai dòng lệ thắm
Mùa đã chìm trong nỗi nhớ phôi pha

Tôi chờ đợi, năm mươi năm chờ đợi
Cũng muộn màng, dang dở, chuyến tàu khuya
Mùa đã cạn, dòng sông xưa đã cạn
Mùa thu ai mòn mỏi giấc mơ gầy

Con bướm nhỏ nhớ vàng thu ướp nắng
Đôi cánh buồn rụng xuống giữa cơn mơ
Và lòng tôi như một dòng sương lặng
Nhớ mùa thu hun hút cõi xa mờ

Mùa đã cạn, cánh sen vàng cuối hạ
Tôi ngỡ mùa thu em vàng áo lụa bay về
Tôi ngỡ hồ thu em sóng tràn nỗi nhớ
Vỗ bờ tôi xao xác những câu thơ.
                                 Lê Văn Trung


XIN ĐỪNG ĐÁNH THỨC GIẤC MƠ CỦA TÔI

Xin đừng đánh thức giấc mơ của tôi
Giấc mơ loài dã tràng
Nước sẽ xóa đi
Sóng sẽ cuốn trôi
Nhưng người đừng đánh thức giấc mơ của tôi

Đừng đánh thức giấc mơ loài dã tràng
Trên bờ cát này tôi sẽ xây những lâu đài
Nơi tình yêu tôi trú ngụ
Nơi linh hồn tôi trú ngụ
Nơi máu xương tôi tan hòa cùng nước cùng sóng cùng đại dương bao la

Tôi sẽ miệt mài xây những lâu đài cát
Bằng giấc mơ mầu nhiệm về hạnh phúc và khổ đau về sự vĩnh hằng
Với ngàn nỗi khát khao cháy bỏng trong lòng
Với vạn nỗi hoài mong về một mối tình vĩnh cửu
Bằng trái tim tôi - bằng nguồn cứu rỗi
Bằng hồng ân linh hiển của đấng quyền năng

Xin đừng đánh thức giấc mơ tôi
Tôi chỉ là những hạt sương
Chỉ là những hạt sương trên áo chiều vàng thắm
Chỉ là những hạt sương trong mắt người thăm thẳm
Xin đừng đánh thức giấc mơ của tôi
Giấc mơ loài dã tràng.
                    Lê Văn Trung



XIN ĐỪNG QUÊN
xin đem những cái vô thường
vào trong cái có vĩnh hằng giùm tôi
và đem lời nói đầu môi
vào trong tim óc thành lời trăm năm

xin đừng mai có mốt không
nắng mưa bất chợt đau lòng cỏ cây
cũng đừng đi gió về mây
nhớ ngày hôm trước quên ngày hôm sau

xin đem cái thuở ban đầu
vào trong bất tuyệt nhiệm mầu đời tôi
xin đừng một cõi đôi nơi
ngồi mơ kẻ Bắc nhớ người phương Nam

đời như một một giọt rượu buồn
rót vào trời đất những dòng thiên thu
một mai biển mịt sông mù
em đừng quên lửa ngục tù đời ta

Ngày Giáp Thân năm Tân Tỵ mồng bốn tháng chạp
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

XUÂN MƠ 

Hẹn với mùa thu rồi sang đông
Chờ nhau trải lụa nắng đầu Xuân
Người về theo áo vàng hoa cúc
Hoa nở mà lòng tôi tỏa hương

Câu thơ người viết mùa thu trước
Đợi gió Xuân về theo én bay
Lòng tôi từ đó như men rượu
Có ai cùng tôi say đêm nay!

Cánh cổng vườn Xuân còn để mở
Tôi bước ra từ những giấc mơ
Tôi thấy mây trời xanh quá đỗi
Và tiếng cười tôi như trẻ thơ
 Lê Văn Trung
Đầu năm Ất Tỵ 2025

Qua Cầu Sông Vệ - Quá giang - Qua Hàn Giang - Quán Chiều - Quán cũ - Quảng Ngãi em đợi tôi về - Quê nhà - Quê Và Quán – Quên - Quên Đi - Quỳnh hương một đóa

QUA CẦU SÔNG VỆ

Sông xưa nước chảy xanh dòng
Nhớ ai? Trơ đáy cạn lòng cát đau
Rưng rung buồn mấy nhịp cầu
Ai đem giọt lệ rót vào biển dâu

                              Lê Văn Trung


QUÁ GIANG
Tôi quá giang một nỗi buồn
Cho tôi về tận suối nguồn nhân gian
Cho tôi tắm gió mây ngàn
Cho tôi về thuở chưa tàn giấc mơ

Tôi quá giang vài câu thơ
Cho tôi về thuở còn chờ đợi em
Thuở tình chưa gọi bằng tên
Mà bâng khuâng mà nhớ quên bạc lòng

Tôi quá giang chiếc lá vàng
Về trong nắng nhuộm sương tan trắng chiều
Về trong hoang vắng tịch liêu
Nghe tình thu đã ít nhiều phôi pha

Xin quá giang một lời ca
Em đang ru mãi thiết tha cõi người
Rồi thôi, ngồi lại mình tôi
Và chôn kín nỗi ngậm ngùi cùng thơ.

                               Lê Văn Trung
QUA HÀN GIANG
Tỳ bà hành cảm tác

buổi tối bơi thuyền qua Hàn giang
chợt nghe ai ngâm khúc Tỳ bà hành
buồn nhớ tới người đã qua sông
bèn rót tràn ly rượu
từng giọt chảy theo dòng
ánh trăng mờ
                      gợn sóng
                                 tầm dương xưa
không biết sông trôi xuôi về đâu
người bên trời lận đận
không biết giọt rượu tan vào đâu
nước mắt ngấm trong lòng
cơn triều cường muối mặn

tiếng ai thắt ruột
quyện vào trong gió
thở dài
đêm cuối đông
bơi thuyền qua Hàn giang
ai ngâm chi khúc Tỳ bà hành
não ruôt
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


QUÁN CHIỀU
Mộng đời xanh, mông ngày xanh
Lòng tôi chạm phải cuộc tình nhân gian
Rồi tình tan rồi duyên tan
Đường xưa hoang lạnh dặm ngàn tôi đi
Không ai tiển chẳng ai về
Chén đời nhạt thếch buồn tê quán chiều.

Lê Văn Trung


QUÁN CŨ

Quán cũ, năm xưa, người có hẹn
Tôi về đợi suốt mấy mùa trăng
Áo nhuộm phong sương đầu điểm bạc
Trăng tàn, trăng khuyết suốt trăm năm
Tôi về đứng lại bên hiên phố
Bàn ghế im lìm, quán trống trơn
Nhìn cô chủ quán ngồi như tượng
Ai khắc vào đêm một nỗi buồn
Lòng cũng khuya, phai màu phấn son
Tôi về không kịp níu hoàng hôn
Tôi về không kịp nhìn đêm xuống
Để thấy sương phai đóa lệ hồng
Quán cũ lâu rồi người đã hẹn
Bây giờ lá rụng mấy mùa thu
Nhớ người lá úa thêm lần nữa
Lá rụng mà chưa kịp đổi màu
Quán cũ, hình như, người có hẹn
Hình như lời hẹn vẫn còn xanh
Này cô chủ quán cho tôi hỏi
Có kẻ chờ ai khóc một mình!?
                    Lê Văn Trung

QUẢNG NGÃI, EM ĐỢI TÔI VỀ

Em đợi tôi về không
Quảng Ngãi?
Dòng xưa vời vợi bến sông Trà
Tôi hẹn bao lần quay trở lại
Mỗi ngày thêm hút nỗi chia xa
Em gọi tôi về không
Quảng Ngãi?
Chiều mưa ướt lạnh áo thu vàng
Có tôi quán vắng buồn như thể
Chưa về đã sớm vội chia tan
Có tôi quán vắng buồn như thể
Mời nhau chưa cạn mấy ly buồn
Vội chia trăm ngã, chìm muôn hướng
Tôi ngồi uống mãi chiếc ly không
Có phải xa rồi, em
Quảng Ngãi?
Mưa!
Chưa mưa, mà ướt lệ người
Vườn tôi rụng một vành trăng úa
Như tình xưa đã úa vàng rơi.

                        Lê Văn Trung

QUÊ NHÀ

Đi và đứng như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại quán quê xưa
Thuở trời đất và linh hồn hoang dã
Rừng núi mong ta, khe suối đợi chờ
Bay và lượn như con chim con bướm
Ta trở về nghe tiếng gọi rừng thiêng
Thuở Trời Đất mang tên là Ánh Sáng
Rọi soi về trăm Nẻo Hạnh Vô Biên
Ca và hát như con giun con dế
Ta trở về nghe mặt đất hồi sinh
Ôi hạnh phúc đã xanh từ giọt lệ
Ta nẩy mầm trong tận trái tim em
Triệu triệu năm như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta tìm lại một Bí Huyền Vô Ngã
Trong vô biên vời vợi cả trời Thơ.

      09.6.2019  Lê Văn Trung


QUÊ VÀ QUÁN

quê là quán
quán là quê
ra đi là cuộc trở về thủy chung
sông và suối
suối và sông
sông đi là suối nối dòng trước sau
cõi vị lai
cõi ban đầu
hai miền tịch mịch, hai đầu hư không
sá gì dâu biển tang thương
quê là quán trọ trên đường mây bay.
                         Lê Văn Trung

QUÊN

Đời buồn tênh dễ quên nhau
Quên câu duyên nợ quên màu tình phai
Quên đêm lạnh tiếng thở dài
Quên chiều sương buốt vòng tay hững hờ
Quên thuyền ai đã xa bờ
Bến đời tôi khói sương mờ lãng quên
Lê Văn Trung

QUÊN ĐI

(bài thơ đã được hai nhạc sỹ phổ thành ca khúc, một của Thu Nguyen, một của Nguyen Duong Quang)
Ta rót ta vào trong cốc rượu
Thấy đời nghiêng ngã cuộc tình em
Ta rót hồn ta buồn lệ ứa
Ai rót vào lòng em nhớ quên?
Đập vỡ ly không rượu vỡ tràn
Đập vỡ sầu xưa sầu chưa tan
Ta nghiêng bầu rượu, lòng chưa cạn
Ta nghiêng tình vơi, tình chưa vàng
Sao đành bỏ ta, này rắn dữ
Ta ăn trái- cấm- tình thương đau
Sao đành bỏ ta, thần cám dỗ
Sao không cùng ta cạn cuộc sầu
Ta rót ta tràn ly ngàn năm
Ta rót đời ta buồn căm căm
Hỡi ta rượu chảy tàn cơn mộng
Ta rót về đâu giọt lệ bầm?

Sao đành bỏ đi? Sao đành quên
Sao đành quên hết cuộc tình duyên
Ôi rượu đời ta như lửa cháy
Ta rót về đâu? Em! Hỡi em?
                       Lê Văn Trung  


QUỲNH HƯƠNG MỘT ĐÓA

Nghe tình vỡ một dòng hương
Chảy trong da thịt hoang đường của hoa
Chảy từ vô tận cơn mơ
Nở nghìn đóa mộng từ thơ nguyệt hồng
Ôi quỳnh hương! Đóa quỳnh hương
Trắng chiêm bao một màu sương ngọc ngà.
Lê Văn Trung


Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...