Thursday, January 21, 2021

Thơ Đạo 5

 Hạt bụi - Nguyên xuân - Rong chơi - Kinh vô tự - Cõi huyền không - Phương ngàn - Tịch lặng - Trăm năm tôi bỏ tôi về - Vô biên - Yêu người

HẠT BỤI

Xin em thắp ngọn nến hồng nhân ảnh
Dẫn soi đường khai mở cuộc tồn sinh
Ôi trái đất cũng vô cùng bé nhỏ
Hạt bụi nào chứng giải được vô minh.

Xin mở trọn cung lòng em vi diệu
Cho hồn thơ lắng đọng tiếng kinh chiều
Ánh trăng nào rọi hôn hoàng cuộc lữ
Thuyền xuôi dòng thôi đậu bến cô liêu.
Lê Văn Trung

NGUYÊN XUÂN
Bay cùng mây
Tan cùng sương
Nở cùng hoa
Cùng tỏa hương đất trời
Vổ theo cánh hạc lưng đồi
Hai vai nhật nguyệt giữa đời nhẹ tênh
Vang trong hồn những tràng kinh
Chảy cùng sông một dòng trăng nhiệm mầu
Xanh cùng xanh biển xanh dâu
Thở cùng nhịp thở ban đầu nguyên xuân
Người về rũ áo phù vân
Vẫn mênh mông
Vẫn trắng ngần nghìn sau.
Lê Văn Trung
 
RONG CHƠI
http://www.huongdaoonline.net/2021/02/rong-choi/
Long lanh đi nhé hạt sương
Chiều tan sớm đọng vô-thường có-không
Tỏa hương đi nhé nụ hồng
Đông tàn xuân nở tồn vong đạo trời
Rong chơi đi nhé mây ơi
Trùng khơi sóng vổ lưng đồi gió reo
Nở vào nhau đóa vô ưu
Ta về ngồi giữa lưng đồi chờ trăng.
Lê Văn Trung

Kinh Vô Tự
Ngàn năm cõi tịch liêu này
Thuyền về bến độ chở đầy hồn trăng
Lộng ngời mây bạc giăng giăng
Ôi hồn du tử thênh thang cõi về
Một lần y bát ra đi
Là từng bước đóa huyền vi nở bừng
Là về nhuốm lửa trời không
Thả bay đi nhúm bụi hồng tử sinh
Bên đồi nhật nguyêt chuông ngân
Lời kinh vô tự trắng ngần ngàn mây.
Lê Văn Trung

Huyền Không
Sương vẫn rơi hoài Mây vẫn bay
An nhiên với cõi tịch liêu này
Hồn Người như đá nghìn năm cũ
Đọ với phong trần cát bụi bay
Chân tâm như một vừng trăng sáng
Đỉnh núi đầu non đứng một mình
Người đắm hồn trong miền tịch mạc
Trải lòng ra nhập với vô biên
Gió núi rung hồi chuông bát nhã
Người ngồi rỗng lặng cõi Huyền Không
Lá rơi rất nhẹ ngoài am vắng
Một tiếng vô thanh chìm mênh mông.
Lê Văn Trung
 
Phương ngàn 
Nằm nghe lá rụng bên đồi
Âm hao bước động luân hồi tử sinh
Xoay vòng bên nợ bên duyên
Chìm nơi gió bụi, giạt miền bão giông
 
Tìm chi trong cõi vô cùng
Vấp bờ hữu hạn một vùng hổn mang
Nằm nghe gió lộng phương ngàn
Mây bay đầu núi, sương tan cuối rừng
 
Bóng người lồng với bóng trăng
Dang tay ôm nhẹ mấy tầng hư không
Nằm nghe thác núi mưa ngàn
Bổng tan chảy hết bụi hồng trần gian
 
Nằm nghe tiếng hạc gọi đàn
Âm ba chìm lắng bóng hoàng hôn rơi.
Lê Văn Trung

Tịch lặng
Người tịch lặng
Với chiều đang lặng
Hồn người mênh mông
Chiều mông mênh
Rừng sương trắng nhuộm
Hòa mây trắng
Lòng người vô biên
Cùng vô biên
Người xuôi theo sông
Sông một dòng
Bờ có bờ không
Chẳng bận lòng
Vằng vặc non xanh
Vầng minh nguyệt
Róc rách thanh tâm
Dòng suối trong.
               Lê Văn Trung

TRĂM NĂM TÔI BỎ TÔI VỀ

Trăm năm tôi bỏ tôi về
Trần gian còn tiếc nhớ gì tôi không
Tàn rơi một nhúm bụi hồng
Là tan vào cõi vô cùng thiên thu
 
Úa phai rồi rụng về đâu
Mầm xanh xưa có tươi màu xanh xưa?
Không hò hẹn
Không đợi chờ
Mấy vòng sinh diệt
Mấy bờ tồn vong
 
Rũ cho sạch chút bụi hồng
Nhẹ tênh bay giữa vô cùng mênh mông
Lê Văn Trung

VÔ BIÊN 
Anh sẽ đến một đêm rằm nguyệt nở
Nơi nhiệm mầu linh hiển cửa tồn sinh
Và trời đất cũng động lòng rộng mở
Anh tan hòa vô tận cõi uyên nguyên 
 
Anh sẽ đến một đêm rằm sương mỏng
Ôi! Ta-bà ngời biếc giọt trăng thiêng
Cơn mưa xanh nhạt nhòa bao khát vọng
Anh trở về trong tự tánh vô biên
Lê Văn Trung

YÊU NGƯỜI

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng giọt lệ ướp nhàu trang kinh
Yêu người một đóa nguyên trinh
Bỏ trần gian lại một mình tôi đi

Yêu người vô lượng từ bi
Tôi về thắp lại vần thi một đời
Xin cho tôi nhìn thấy tôi
Ngồi phơi lá úa trên đồi tương giao

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng sợi tóc buộc vào nhân duyên
Yêu từng tiếng mỏ hồi chuông
Vẳng trong tâm thức bao tuồng tử sinh.

Lê Văn Trung

Tuesday, January 12, 2021

Nắng vườn xanh - Ngủ trọ ven đường - Người đi - Những bài thơ không đề - Những vách ngăn vô hình - Nỗi buồn mùa đông - Nụ tình nguyên xuân

NẮNG VƯỜN XANH
 
Ở đây nắng trải vàng như lụa
Sao chẳng ai về phơi áo hoa
Có con chim hót trong vòm lá
Làm rơi giọt nắng xuống trang thơ

Ở đây trời xanh như ngọc diệp
Sao chẳng ai về nhuộm tóc mây
Có đôi bướm trắng vờn trong gió
Làm vương nhè nhẹ phấn hoa bay

Trời lên cao trời trong thật trong
Sao chẳng ai về tô thêm môi hồng
Có loài hoa nở mùa xuân trước
Mà sắc hương còn vương trong lòng

Không ai về ngắm sen vào hạ
Ngắm nắng vườn xanh mặc áo vàng
Ngắm thơ tôi nở muôn ngàn đóa
Ngàn đóa cho người đã tỏa hương
Văn Trung 2022

NGỦ TRỌ VEN ĐƯỜNG 

Ngủ đi con!
Ngủ cho yên!
Mà mơ thấy cỏ màu xanh da trời
Đừng khóc nhe!
Hãy mỉm cười!
Lẽ nào tình đất nghĩa trời ly tan?
Bấu vào vai mẹ đi con
Bấu cho thật chặt nghĩ còn có nhau
Ở?
Giờ biết ở đâu?
Về?
Thì sông rộng gãy cầu tai ương!
Mẹ ru con ngủ ven đường
Buồn nghe hai tiếng Quê Hương quặn lòng.
          Lê Văn Trung

Người Đi

Mai người đi trên những toa tàu
Có đầu tàu nhả khói lên cao
Mỏng manh như một bàn tay ảo
Đã vẫy chào nhau tự kiếp nào
 
Mai người đi đường xa chập chùng
Nắng mai chìm lạnh trong sương giăng
Có phiến mây chiều trôi rất thấp
Có gió vương trên sợi tóc buồn
 
Mai người đi lũng thấp đồi cao
Suối tiễn người suối chảy nôn nao
Có thấy hồn tôi như đá cuội
Nằm quá đìu hiu dưới vực sầu
 
Mai tàu đi, tàu đi rất xa
Có bao giờ nhớ một sân ga
Tôi thắp hoàng hôn chờ đợi mãi
Đóm lửa tình duyên cũng nhạt nhòa.
Lê Văn Trung

Những bài thơ không đề
1.
Khi ta viết là khi ta đang thở
Từng nhịp buồn hiu hắt chốn nhân gian
Và ta viết là mở đường sinh tử
Cửa thiên thu lồng lộng cõi thiên đàng
Dù em đã từng nhát sầu lạnh buốt
Chém vào tim tình cạn máu khô dòng
Dù em đã , QUÊN ĐI , là vĩnh biệt
Ta còn thơ chảy suốt giữa hư không.
2.
Khi ta biết trăm ngàn lần không thể
Vượt chính mình đạt thấu cõi vô biên
Thôi đành vậy ta còn đôi nhịp thở
Để thơ ta trọn vẹn với ân tình
Khi ta biết muôn đời là rơm cỏ
Xác thân này xin bón cõi trăm năm
Tình em sẽ bên mộ sầu rực rỡ
Nở cùng ta, em nhé, triệu bông bồng.
3.
Ngày tiếp tiếp trùng trùng vây nỗi nhớ
Mưa mưa mưa nghìn dặm ướt xa mù
Ta đứng giữa loài người, như khách lạ
Thắp giùm ta ngọn lửa hỡi hoang vu
Dòng dòng chảy dòng dòng trôi trùng điệp
Sông tôi ơi đành cạn cuộc tình em
Nghìn nghìn cõi, nghìn nghìn lời đã khép
Ta gọi tên mình lạc lõng giữa đêm đêm.
 Văn Trung

Những Vách Ngăn Vô Hình
* Trong một thế giới mà không gian chúng ta đang sống
Được che chắn bởi những vách ngăn vô hình
Những vách ngăn không tên
Những vách ngăn không hình thù
Những vách ngăn không màu sắc
Những vách ngăn xuyên suốt
Ta chẳng thấy gi
Về mọi phía
Quanh ta
* Tôi có thể đã nghe tiếng thở dài
Của em
Tôi có thể đã nghe tiếng thở dài
Của những vì sao đang vỡ
Tôi có thể đã nghe tiếng thở dài
Của loài người
Đang chảy ra
Từ trái tim tôi
* Nhưng những vách ngăn vô hình
Đã ngăn tôi nhìn thấy em
Không nhìn thấy những vi sao đang vỡ
Không nhìn thấy đồng loại tôi đang tức tưởi
Cho dù
Tiếng thở dài chảy ra từ dòng máu trái tim tôi
* Tôi cũng đã nghe tiếng cựa mình của dòng sông oằn qua giông bão sóng dội vào bờ đá vỡ tràn
Tôi cũng đã nghe tiếng chiếc lá chưa kịp úa vàng đã rơi trong đêm tối
* Và tôi đã nghe tiếng ai đó bị va đập vào những vách ngăn vô hình
Không lối thoát
Tiếng chuông đồng - hồ - hủy - diệt
Đã gõ
Giờ - Thứ - Hai - Mươi - Lăm. (*)
Lê Văn Trung
Viết giữa mùa đại dịch
(*) Giờ Thứ Hai Mươi Lăm
(La Vingt - cinquieme Heure)
Tác phẩm tiểu thuyết của nhà văn Constantin Virgil Gheorghiu
***
THI SỸ LÀ KẺ LÀM CHO BẠN SAU KHI ĐỌC THƠ CỦA Y
CẢM THẤY RẰNG NHỮNG VẦN THƠ HAY NHẤT CỦA Y
CHƯA ĐƯỢC VIẾT RA
KHALIL GIBRAN


NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG

Rồi gió mùa thu cũng lạnh vàng
Sương đã mờ giăng buổi chớm đông
Người quàng khăn lạnh quanh câu hát
Vạt nắng buồn như dòng lệ tàn
 
Rồi cũng mình tôi một bến sông
Từng con nước chảy quạnh qua lòng
Lá mùa xưa rụng vào thương nhớ
Rêu úa thềm mơ từng dấu chân
 
Tình đã tàn thu, tình chớm đông
Mai người về tay vịn cành sương
Tay đan sợi tóc vào quên lãng
Tay níu hoàng hôn chạm nỗi buồn.
Lê Văn Trung

Nụ Tình Nguyên Xuân


Tình nhau vừa tháng chạp
Lòng đã vội giao thừa
Nôn nao mùi áo mới
Xuân đã về hay chưa?
Mùa ơi đang hàm tiếu
Anh mơ tình mãn khai
Nở vào nhau em nhé
Vàng thắm nụ hoàng mai
Em? Hay là chim én
Bay vào anh Trời xanh
Trăm năm còn hò hẹn
Một nụ tình nguyên xuân.
Lê Văn Trung

Friday, December 25, 2020

Bình thơ: Thơ và lời ca nguyện - Võ Chân Cửu

 THƠ VÀ LỜI CA NGUYỆN 

                                  Võ Chân Cửu - 2013


Những bài thơ tình cùng dẫn tôi về với một rẻo đất nhỏ của xứ B’Lao hôm nay.

Tại “thành phố của tình yêu” có một Hội dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt. Soeur Hường hai năm nay đã một mình xuống ấp Thanh Xuân 1 ở xã Lộc Thanh, Bảo Lộc tìm được khu đất sang nhượng để lập thêm một nơi “Nuôi các em bé mồ côi, các em bị bỏ rơi”. Cơ sở nằm trong một khu vườn cà phê.  Bàn tay mẹ Maria như đang xoa dịu những tâm hồn khổ đau. Soeur Hường thu hút được nhiều nữ tình nguyện vào chung mái ấm.


Từ vài trẻ bị bỏ rơi nhặt được, đến nay, chỉ sau hai năm, Soeur và các cô đang nuôi dưỡng thường xuyên bốn mươi cháu có tuổi đời từ sơ sinh đến ba tuổi. Có những hài nhi vốn bị vứt bỏ trước cửa bệnh viện, trước hố xí công cộng hay mái hiên nhà xa lạ. Khó tin trong thời buổi tính thiện ngày càng giảm như lúc này, các Soeur và những nữ tình nguyện đã tự đến các bệnh viện, phòng khám thai tìm những cô gái chửa hoang khuyên đừng phá thai nữa, hãy về sống trong Mái Ấm, sẽ được nuôi dưỡng miễn phí chờ ngày sinh. Có chị sau khi sinh xong đã gửi con cho Mái Ấm và ra đi, yên tâm “làm lại cuộc đời”.  Nhiều chị tình nguyện ở lại để chăm sóc cho các cháu bơ vơ, không thèm tính tới chuyện chồng con nữa.  Số hoang thai mới nạo, sinh ra bị vứ bỏ vẫn ngày càng nhiều.  Vài người dân trong ấp như bác Hoan khi rảnh, lại sáng sáng, chiều chiều đi tìm nhặt các mầm thai về cho Mái Ấm chôn cất. Khu vườn nhà nuôi các cháu khá chật, Soeur Hường lại đứng ra xin mua thêm một mảnh đất bằng, làm nghĩa trang cho thai nhi. Nấm mộ lớn chỉ bằng viên gạch thẻ.  Hai năm qua đã lấp hơn 4.000 mộ.  Những sinh linh bé bỏng đang vô tư nô đùa trên cành cây ngọn cỏ của khu vườn nghĩa trang thai nhi vô thừa nhận.

GIỜ THÁNH TẨY

Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và qua lũng thấp.
Có các em lùa mây trắng làm hoa
Anh về đứng trên mỏm đá này
Tay các em là rừng
Tóc các em là cỏ
Hãy nghe anh hát – tên ca sĩ cuồng điên
Hát nghêu ngao như một người du mục
Hãy thắp giùm anh những vì sao
Khi gió đã băng qua triền núi biếc
Khi thiên nhiên đã phủ kín hồn anh
Ôi các em
Hãy đứng vòng quanh anh
Tung hoa lên trong giờ thánh lễ
Anh sẽ tặng các em những vòng kim cương
Làm bằng thơ tinh huyết
 
Ngày mai anh sẽ về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và buồn bã
Khi chuyến tàu đầu ngày băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ lụy đời anh
Và gửi đi những phiền muộn của các em
Hãy rửa sạch những hạt bụi trên bàn chân cẩm thạch
Những âu lo trên đôi mắt sao ngời
Để chúng ta được thánh tẩy
Đợi giờ phục sinh
 
Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em nắm tay nhau khiêu vũ
Các em khiêu vũ trên hồn anh
Anh hát nghêu ngao những bài du mục
Các em hãy tung hoa trong giờ thánh lễ
Các em tung hoa lên hồn anh
Ôi các em
Tâm hồn anh là một chùm hoa trắng
Hãy khiêu vũ nữa đi
Hãy hát lên nữa đi
Các em thấy không anh đứng trên mỏm đá này
Đôi tay dang ra trong lời thuyết giáo
Anh sẽ hát với các em
Những bài ngợi ca thiên nhiên
Ngợi ca các em
Những thiên thần bé nhỏ
Có trái tim bằng mây
Và tâm hồn bằng gió
Lòng các em là bầu trời nguyệt bạch
Tay các em là suối ngọc tuyền
 
Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và qua lũng thấp
Khi chuyến tàu đầu ngày băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ lụy đời anh
Và gửi đi những muộn phiền đời em
Chúng ta sắp đến giờ thánh tẩy.
                         Lê Văn Trung


Bài thơ trên của tác giả Lê Văn Trung hình như đã từng in trên tạp chí Văn vào khoảng 1974.  Năm 1972 khi in xong tập thơ đầu tay “Tinh Sương”, tôi mang sách ra Huế phát hành, và đã tìm gặp anh tận nhà.  Hồi đó, sau khi học Đại Học Sư Phạm, Lê Văn Trung ở lại Huế đi dạy.  Anh quê ở Quảng Nam, sau 1975 lại tự thân làm một cuộc trường chinh về hướng Nam kiếm đất sống vì không còn được tiếp tục dạy học.  Qua B’Lao lúc đó anh để lại bài thơ tặng hai người làm thơ nơi đây:


CHIỀU B’LAO

(Tặng Nguyễn Đức Sơn, Hoàng Ngọc Châu)

 
Đìu hiu chiều lạnh sương mù
Vắng hoe phố chợ âm u bóng rừng
Tiếng người về muộn qua nương
Bờ lau nhòe nhoẹt con đường loanh quanh
 
Nhà ai vàng vọt ánh đèn
Có soi ấm được chút tình xa xôi
                                  (Năm 1976)


Cuối cùng, Lê Văn Trung đã đến và dừng chận để lập vườn rẫy tại Long Khánh, miền đất đỏ tiếp giáp vùng Đồng Nai Thượng.  Cả hai bài thơ trên được anh tập họp để in trong tập “Cát Bụi Phận Người”.  Tập thơ in theo hình thức liên kết với nhà xuất bản Văn Nghệ, không để giá bán.

Bài “Giờ Thánh Tẩy” của Lê Văn Trung như lời tiên tri tâm nguyện mà tác giả dành cho khu Mái Ấm Tin Thác hôm nay.

Làm dịu nỗi đau trần thế.

Soeur Hường nói: Trước khi đến B’Lao, tôi có dấu hiệu bị bệnh ung thư, nhưng nay, sau hai năm, xét nghiệm lại, không còn bệnh nữa. Có lẽ linh hồn các cháu đã ấm cúng quây quần bên Đức Mẹ làm tôi hết bệnh.

Nhà văn Trần Quang Ngân của đất Bảo Lộc lại đưa tôi đén thăm các cháu mồ côi bơ vơ đang được nuôi dưỡng ở Ni tự Bảo Quang ở dưới chân núi Đại Bình. Sư cô trụ trì kể chuyện về một gia đình bất hạnh.  Khi mới từ Bắc vào đây lập nghiệp, họ có ba đứa con gái mới một, ba và bốn tuổi.  Khi đó người chồng bị bệnh nghiện rượu và ung thư gan, sắp chết.  Một ngày nọ người mẹ trên đường ra chợ bán rau, đã bị xe tông, chết. Nhóm từ thiện mang tên Thiện Lạc do anh Ngân đứng đầu đến chùa Bảo Quang ngỏ ý xin nhà chùa nhận nuôi ba cháu bơ vơ.  Bất ngờ là phía gia đình người chồng khi nghe tin đã vào và có dự định sau khi nhận khoảng bồi thường tai nạn sẽ đem các cháu về Bắc.  Ni sư tụng kinh cho người mẹ quá vãng và cầu xin Phật Quan Thế Âm cứu nạn các cháu.  Thật bất ngờ là ngày hôm sau, các thân nhân lại đồng ý giao quyền bảo trợ các cháu cho nhóm Thiện Lạc.

Dưới mái chùa, các bé hôm nay đều đã cắp sách đến trường, và biết tụng kinh Phật, ngồi thiền.  Anh Ngân bày tỏ:

-        Mong có nhiều tác phẩm viết về nỗi bất hạnh của con người.

Có lẽ đây cũng là tâm nguyện của các nhà văn, nhà thơ.

Wednesday, December 2, 2020

Đọc thơ (Thu Hà) và Hoàng My thể hiện.


https://www.youtube.com/watch?v=ERknzddk0Ko&t=156s

Thơ hay - Chuyện tình...| Lê Văn Trung | đọc thơ Thu Hà


Thơ hay - Muối mặn gừng cay..|tác giả Lê Văn Trung| đọc thơ Thu Hà


Thơ hay - Muối mặn gừng cay..|tác giả Lê Văn Trung| đọc thơ Thu Hà

https://www.youtube.com/watch?v=JLqOpUVtV_c

Thơ hay - Vội quá mùa đông... |tác giả| Lê Văn Trung| đọc thơ Thu Hà


Thơ hay - Vội quá mùa đông... |tác giả| Lê Văn Trung| đọc thơ Thu Hà

https://www.youtube.com/watch?v=OMPqYuCmanU&t=299s

VIDEO BÀI THƠ: BUỒN VUI TÔI CHẢY QUA LÒNG NHÂN GIAN

CỦA TÁC GIẢ LÊ VĂN TRUNG


 

Thơ: Trung Le

Đọc thơ và thực hiện Video: Giang Hồng 

Nền nhạc: Đàn bầu Phạm Đức Thành.

Những dòng sông vẫn chảy, ai vẫn thường ngân nga câu hát ấy. Có ai lại không yêu dòng sông quê hương. Tình yêu với những dòng sông những bến bờ đã đi vào thơ vào nhạc.

Tôi đã thốt lên “Bài thơ da diết như bài hát” khi đọc bài thơ này trên face book của nhà thơ Trung Le

 Mênh mang và êm dịu. Những lời thơ thủ thỉ, thầm thì. Dòng sông trong thơ của thi sỹ là con người là cuộc đời là tình yêu.Tất cả đẹp như con sông trong tâm tưởng mỗi chúng ta.

“Tôi xin làm một dòng sông”….

Đi suốt bài thơ là những lời tâm sự rất nhẹ nhàng, rất chân tình.

Tôi và bao người cũng như tác giả. Xin được mãi mãi là một dòng sông.

BUỒN VUI TÔI CHẢY QUA LÒNG NHÂN GIAN

Tôi xin làm một dòng sông
Buồn vui tôi chảy qua lòng nhân gian
Trái tim tôi trải lụa vàng
Bước chân tình rất nhẹ nhàng lên thơ
Tôi xin làm một con đò
Đưa người qua bến đợi chờ trăm năm
Tôi xin làm một vành trăng
Sáng mênh mang cõi tình em với đời
Tôi là tôi. Chỉ thế thôi!
Trải lòng ra với đất trời,
Hồn nhiên
Rồi một hôm
Người qua sông
Bỏ quên câu hát
Đau lòng bờ tôi
Sóng xô. Ai lỡ? Ai bồi?
Vẫn tôi với một dòng trôi
Một dòng
Vẫn tôi
Chỉ một dòng sông
Buồn vui
Tôi chảy qua lòng nhân gian.
Lê Văn Trung

Nắng nhớ thương người, tôi nhớ ai? - Thơ: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My


Nắng nhớ thương người, tôi nhớ ai? - Thơ: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My

https://www.youtube.com/watch?feature=youtu.be&v=9smFcsvCVIA&fbclid=IwAR2mNEodBarfjV_0UMhzdye-9CxAISz47ctpzZ53URnb5gk5YArY8unTMtI&app=desktop

Xin tình là quán trọ của trăm năm - Thơ: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My


Xin tình là quán trọ của trăm năm - Thơ: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My

https://www.youtube.com/watch?v=Lpwf1uOkwkc&feature=youtu.be&fbclid=IwAR2WUqq0TsuAhuaxJvhO_bibrzzuhgR9uxSGT6R5LvGV73uyaJNfj9quFMw

Bài thơ: Chén rượu hoàng hôn - Tác giả: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My


https://www.youtube.com/watch?v=2cSuYg9IBVc&feature=youtu.be&fbclid=IwAR2Pa_k11NGoU-pg_JiU-u6D_1zNhZBfXkIQGNJIAc0R84tLbodpB4XO5E0

Bài thơ: Chén rượu hoàng hôn - Tác giả: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My

Bài thơ: Gửi chút nắng vàng - Tác giả: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My


Bài thơ: Gửi chút nắng vàng - Tác giả: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My

https://www.youtube.com/watch?v=ZTvi3z6EmkU&feature=youtu.be&fbclid=IwAR2qW7rouYLgo9Sygg3JrvjnQT97HmQNpcbUENEk0P9OurMje7D5SZ0s808




Câu thề chưa thốt - Chiều đã sương - Chiều ở đây hay chiều rất xa - Cho kịp dòng sinh tử - Còn đâu tiếng pháo giao thừa

 CÂU THỀ CHƯA THỐT
Em nỡ quên đi lời hẹn cũ
Câu thề chưa thốt vội tàn phai
Thôi chải tình chi nghìn sợi tóc
Trăm năm bạc trắng nỗi đau này.
Lê Văn Trung

CHIỀU ĐÃ SƯƠNG 
Chiều đã sương và lòng trắng mây
Người về rêu bạc phía hiên Tây
Tay cầm sợi tóc nương theo gió
Sợi tóc buồn vương tiếng thở dài
 
Chiều đã sương và lòng nắng tàn
Người về ly rượu thoáng phai men
Môi chạm mùi hương màu son cũ
Chợt nhớ chiều thu áo lụa vàng
 
Chiều đã sương và lòng chớm khuya
Có dòng trăng lạnh chảy trong mơ
Người ngồi soi bóng vào đêm quạnh
Nghe tiếng nghìn xưa chuyển bước về
 
Chiều đã sương, lòng đêm rất dài
Hương mùa hoa cũ chớm phôi phai
Người về tay gõ niềm quên lãng
Chợt thấy lòng trôi theo bóng mây
Lê Văn Trung

CHIỀU Ở ĐÂY HAY CHIỀU RẤT XA



Chiều ở đây
Chiều rây nắng vàng
Nắng rơi nhè nhẹ như sương lan
Như áo lụa mềm đang phai hạ
Như tóc rằm hương phơn phớt xuân
Chiều ở đây
Chiều
Hơn chiều nào
Không ai chờ ai
Không tìm nhau
Cánh chim lãng khách nương theo gió
Sợi mây tương tư trôi về đâu
Có một chiều xưa
Chiều rất vàng
Có một chiều xa
Sương chưa tan
Người ngồi kể mãi câu chuyện cổ
Chuyện hoa đầu thu tàn cuối đông
Chiều ở đây
Không
Chiều rất xa
Còn vương sợi khói bến giang hà
Thuyền neo đợi khách trăm năm cũ
Khách tài hoa
Và mộng phù hoa.
Lê Văn Trung

CHO KỊP DÒNG SINH TỬ
 
khi khát đói là khi ta đắm đuối
giữa một trời rực lửa cháy đam mê
ta bão táp ta lộng ngời tia chớp
ta tuôn trào ta cuồn cuộn giăng mưa
 
ta đứng giữa một bình minh rất lạ
mặt trời hồng như một ĐÓA TRẦN GIAN
ta đứng giữa một đêm rằm sen hạ
mặt trăng hồng như một ĐÓA HỒNG NHAN
 
khi khát đói là khi ta ngưng thở
dồn vô biên trong một trái tim nồng
máu sẽ vỡ cho kịp DÒNG SINH TỬ
ôi những dòng vi diệu của hư không
 
thiên thu hỡi! triệu vì sao bừng nở
soi vào đêm ta, một bóng con người
đang đứng giữa một vòng vây sinh diệt
nguồn đam mê cuồn cuộn chảy không nguôi.
Lê Văn Trung 11.04.2021

Còn Đâu Tiếng Pháo Giao Thừa
Chiều ba mươi tết con về muộn
Lòng chẳng nhang trầm, lạnh cuối đông
Con thắp câu thơ thay ngọn nến
Con rót tình thơ làm rượu nồng
Cha mẹ sinh con
Trời sinh phận
Đời không xuôi chảy như dòng sông
Con đứng bên này bờ lịch sử
Nhìn bên kia nước chảy ngược dòng
Cuộc trăm năm áo rách bạc màu
Lớp chìm lớp nổi những bể dâu
Ai ngồi khâu lại từng trang sử
Xin nhớ đừng quên những ngục tù
Chiều ba mươi tết?
Thôi đành vậy!
Dẫu có về?
Hay không?
Thế thôi!
Con đốt lòng con không thể nổ
Tiếng pháo mừng xuân đã tắt rồi.
Lê Văn Trung

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...