BÀI NGỢI CA
Câu thơ viết mười năm còn thơm mực
Tóc mùa xanh xin thắm lại hương rằm
Hoa vẫn nở giữa nghìn thu nhan sắc
Tạ ơn NGƯỜI - ĐẤNG - MẦU NHIỆM vô biên
Lê Văn Trung
BÀI TẠ ƠN
Xin cảm tạ ơn đất trời độ lượng
Cho tôi còn biết khóc giữa đời vui
Cho tôi còn mỉm cười trong vô vọng
Tạ ơn Người soi sáng cuộc đời tôi
Lê Văn Trung
Bên Kia Miền Im Lặng
Rồi khi nắng tắt ngoài hiên
vắng
Ai rót vào ta những nhạt phai
Ta đi cho hết vòng luân lạc
Ta qua cho hết trời thiên tai
Xin gọi nhau về bên cõi hẹn
Một MIỀN IM LẶNG giữa vô biên
Xin gửi thiên thu lời ánh sáng
Soi từng hạt bụi rơi ưu phiền
Ta đi như thế ta là mây
Ta đi như thế ta là gió
Ta đi như lá đã lìa cây
Là đi như hoa tàn hương nhuỵ
Ta đi nhẹ nhàng như khe suối
Ta đi vội vã như thác ghềnh
Ta xuôi về tận trời quên lãng
Ta về BÊN KIA MIỀN LẶNG IM.
Lê văn Trung
13. 09. 24
Ai rót vào ta những nhạt phai
Ta đi cho hết vòng luân lạc
Ta qua cho hết trời thiên tai
Xin gọi nhau về bên cõi hẹn
Một MIỀN IM LẶNG giữa vô biên
Xin gửi thiên thu lời ánh sáng
Soi từng hạt bụi rơi ưu phiền
Ta đi như thế ta là mây
Ta đi như thế ta là gió
Ta đi như lá đã lìa cây
Là đi như hoa tàn hương nhuỵ
Ta đi nhẹ nhàng như khe suối
Ta đi vội vã như thác ghềnh
Ta xuôi về tận trời quên lãng
Ta về BÊN KIA MIỀN LẶNG IM.
Lê văn Trung
13. 09. 24
BÊN KIA MIỀN IM LẶNG 2
Anh ngồi nhẩm từng khoảnh chiều trôi nhẹ
Thấy lòng mình trôi nhẹ giữa nhân gian
Những còn mất cũng vô cùng nhỏ bé
Những buồn vui như hoa nở hoa tàn
Anh đã đi rồi thầm mong
dừng lại
Anh đã về rồi tiếc cuộc ra đi
Khi chật hẹp trong vòng tay trời đất
Xin nhẹ lòng như một thoáng mây bay
Anh ngồi nhớ con đường anh
đã trải
Bàn chân đời rỉ máu những chông gai
Những nông nổi qua muôn vàn dặm mỏi
Nghe bên đời thổi buốt gió thiên tai
Rồi chợt thấy BÊN KIA MIỀN
IM LẶNG
Anh bạc đầu ngồi đợi bóng anh qua
Ai biết được giữa trùng vây cuộc sống
Vẫn lang lang tìm kiếm một quê nhà
Lê Văn Trung
Tháng 3 - 2025
Anh ngồi nhẩm từng khoảnh chiều trôi nhẹ
Thấy lòng mình trôi nhẹ giữa nhân gian
Những còn mất cũng vô cùng nhỏ bé
Những buồn vui như hoa nở hoa tàn
Anh đã về rồi tiếc cuộc ra đi
Khi chật hẹp trong vòng tay trời đất
Xin nhẹ lòng như một thoáng mây bay
Bàn chân đời rỉ máu những chông gai
Những nông nổi qua muôn vàn dặm mỏi
Nghe bên đời thổi buốt gió thiên tai
Anh bạc đầu ngồi đợi bóng anh qua
Ai biết được giữa trùng vây cuộc sống
Vẫn lang lang tìm kiếm một quê nhà
Lê Văn Trung
Tháng 3 - 2025
No comments:
Post a Comment